Sáu ngày liền, chú chó ở trại cứu hộ này không ăn, không uống, chỉ úp mặt vào tường và khóc.
Không ai hiểu chuyện gì đã xảy ra với nó. Không ai biết vì sao một con chó hiền lành, khỏe mạnh lại đau khổ đến như vậy.
Cho đến khi một nhân viên trại cứu hộ phát hiện ra một mẩu giấy được khâu kín bên trong vòng cổ của nó.
Khi đọc xong lá thư ấy, tất cả mọi người trong phòng đều bật khóc.

Chú chó ở trại cứu hộ này đã che mặt và khóc suốt nhiều ngày. Không có gì tôi làm có thể an ủi được nó… cho đến khi chúng tôi tìm thấy mẩu giấy được giấu bên trong vòng cổ của nó.
Tên nó là Max. Ít nhất thì vòng cổ ghi như vậy.
Một con chó lai giống Pit Bull, khoảng ba tuổi, được nhân viên kiểm soát động vật đưa đến vì bị lạc.
Nhưng Max không phải là một con chó lạc bình thường.
Nó không sợ người.
Nó không hung dữ.
Nó không bị ốm hay bị thương.
Nó đang đau khổ tột cùng.
Tóm tắt nội dung
Những ngày đầu ở trại cứu hộ
Tôi là Sarah, và tôi đã làm việc tại Trại cứu hộ động vật của quận được mười một năm.
Tôi đã thấy hàng nghìn con chó đi qua cánh cửa này:
- những con chó vui vẻ
- những con chó ốm yếu
- những con chó hung dữ
- những con chó sợ hãi
Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một con chó nào giống như Max.
Nó không ăn.
Không uống.
Chỉ ngồi ở góc chuồng, úp mặt vào tường, hai chân che mắt, phát ra những tiếng khóc đau lòng nhất mà tôi từng nghe.
“Nó đã như vậy ba ngày rồi,” đồng nghiệp Jenny nói với tôi vào ngày đầu tiên tôi trở lại làm việc sau kỳ nghỉ.
“Chúng tôi đã thử mọi cách. Thức ăn. Bánh thưởng. Đồ chơi. Nó thậm chí không thèm nhìn chúng tôi.”
Tôi đi đến chuồng của Max. Nó đúng như Jenny mô tả.
Cuộn tròn trong góc.
Mặt giấu đi.
Cơ thể run rẩy với những tiếng nức nở thầm lặng.
“Chào con,” tôi nói nhẹ nhàng.
“Không sao đâu. Con an toàn ở đây rồi.”
Nó không cử động.
Không hề phản ứng lại tôi.
Chỉ tiếp tục khóc.
Tôi ngồi xuống sàn bên ngoài chuồng của nó.
“Ta biết con đang buồn. Ta biết con nhớ ai đó. Nhưng con phải ăn gì đó chứ, được không? Con phải uống nước.”
Không có chút động tĩnh nào.
Sáu ngày đau đớn
Tình trạng này kéo dài thêm ba ngày nữa.
Max không chịu ăn.
Chúng tôi phải truyền dịch để giữ cho nó sống sót.
Bác sĩ thú y đã khám kỹ lưỡng.
Không có vết thương.
Không có bệnh tật.
Chỉ là một trái tim tan vỡ.
“Nếu nó không bắt đầu ăn vào ngày mai, chúng ta sẽ phải đưa ra quyết định,” giám đốc trại cứu hộ nói với tôi vào ngày thứ sáu.
Mắt bà ấy đỏ hoe.
“Chúng ta không thể để nó chịu đựng như thế này.”
Tôi biết điều đó có nghĩa là gì.
Nếu Max đã từ bỏ cuộc sống, chúng tôi không thể ép buộc nó sống trong đau khổ.
Đêm đó, tôi ở lại muộn.
Ngồi bên ngoài chuồng của Max và chỉ nói chuyện với nó. Về mọi thứ. Về những chuyện không đâu.
Về con chó của tôi đã chết vì ung thư hai năm trước.
Về việc tôi hiểu nỗi đau mất mát.
Về cảm giác muốn bỏ cuộc.
“Nhưng con không thể bỏ cuộc, Max,” tôi thì thầm.
“Ai đó ngoài kia có thể cần con. Ai đó có thể đang tìm kiếm con ngay lúc này.”
Lần đầu tiên sau sáu ngày, Max ngẩng đầu lên.
Chỉ một chút thôi.
Đôi mắt nó nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đó là đôi mắt buồn nhất mà tôi từng thấy.
Màu nâu.
Sâu thẳm.
Tràn đầy nỗi đau không thể chịu đựng nổi.
Rồi nó lại úp mặt vào góc chuồng.
Mẩu giấy bí mật
Tôi quyết định thử một cách khác.
Tôi bước vào chuồng của nó. Chậm rãi. Cẩn thận.
Tôi chưa bao giờ làm điều này với một con chó mà tôi không quen biết, nhưng có điều gì đó mách bảo tôi rằng Max sẽ không làm hại tôi.
Nó không di chuyển khi tôi ngồi xuống bên cạnh.
Không giật mình khi tôi nhẹ nhàng chạm vào lưng nó.
“Không sao đâu, con. Dù chuyện gì đã xảy ra, buồn cũng không sao cả.”
Đó là lúc tôi nhận ra điều gì đó.
Chiếc vòng cổ của nó dày bất thường.
Tôi nhìn kỹ hơn.
Có thứ gì đó được may bên trong lớp vải.
Một thứ gì đó khiến chiếc vòng cổ trở nên cồng kềnh.
Với đôi tay run rẩy, tôi cẩn thận kiểm tra chiếc vòng cổ.
Có một vết rách nhỏ ở lớp lót bên trong.
Tôi nhẹ nhàng kéo ra.
Một mảnh giấy rơi xuống.
Tôi mở nó ra bằng những ngón tay run rẩy.
Đó là chữ viết tay.
Mực bị nhòe… như thể ai đó đã khóc khi viết.
Lá thư
Gửi người nào tìm thấy Max,
Tôi tên là Daniel Peterson. Tôi 73 tuổi và mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối. Các bác sĩ cho tôi biết tôi chỉ còn sống được hai tháng nữa.
Tôi không có gia đình. Không có ai ngoài Max.
Max là người bạn thân nhất của tôi suốt ba năm qua. Nó là lý do tôi thức dậy mỗi sáng. Lý do tôi tiếp tục chiến đấu. Lý do tôi mỉm cười vượt qua nỗi đau.
Nhưng tôi không thể chăm sóc nó nữa.
Ngày mai tôi sẽ vào viện dưỡng lão. Ở đó không cho phép nuôi chó.
Tôi không đủ tiền gửi nó ở trại nuôi chó. Tôi không có ai để gửi gắm nó.
Vì vậy, tôi đang làm điều khó khăn nhất mà tôi từng làm.
Tôi đang để nó đi.
Tôi lái xe đưa Max đến một khu phố đẹp và thả nó ra. Tôi bảo nó ở lại. Hãy ngoan ngoãn. Hãy tìm một gia đình mới yêu thương nó như tôi.
Nó không hiểu.
Nó cố gắng chạy theo xe của tôi. Tôi phải lái xe đi trong khi nó vẫn chạy theo phía sau.
Tiếng khóc của nó là điều tôi sẽ nghe thấy cho đến khi chết.
Tôi là một kẻ hèn nhát. Lẽ ra tôi nên đưa nó đến trại cứu hộ chó. Nhưng tôi không thể làm được.
Không thể bỏ đi khi nó đang nhìn tôi. Không thể là người nhốt nó vào lồng.
Làm ơn, bất cứ ai tìm thấy Max, hãy yêu thương nó.
Nó là con chó tốt nhất trên thế giới.
Nó trung thành. Hiền lành. Thông minh.
Nó thích chơi bóng tennis, thích ngủ dưới ánh nắng mặt trời và thích đi xe ô tô với cửa sổ mở.
Nó đang đau khổ vì tôi.
Làm ơn hãy nói với nó rằng tôi xin lỗi.
Làm ơn hãy nói với nó rằng tôi yêu nó hơn bất cứ điều gì.
Làm ơn hãy nói với nó rằng không sao cả nếu nó yêu thương một người khác.Tôi đã khâu lá thư này vào vòng cổ của nó để nếu ai đó tìm thấy, họ sẽ hiểu vì sao một con chó tốt như vậy lại đau khổ đến thế.
Thức ăn yêu thích của nó là thịt gà.
Nó có một con gấu bông để ngủ cùng.
Làm ơn hãy cho nó một cơ hội.
Xin đừng giết nó chỉ vì nó buồn.Nó chỉ cần thời gian.
Và tình yêu thương.Hãy nói với Max rằng Danny yêu nó. Luôn luôn.
Daniel Peterson
Sáu ngày hiểu lầm
Tôi khóc nức nở.
Max đã bị bỏ rơi bởi người mà nó yêu thương nhất trên thế giới.
Nó không hiểu tại sao.
Nó đang chờ Danny quay lại.
Khóc vì Danny.
Đau buồn vì Danny.
“Ôi Max,” tôi thì thầm.
“Ông ấy không muốn bỏ rơi con. Ông ấy buộc phải làm vậy. Ông ấy yêu con rất nhiều.”
Max quay lại nhìn tôi.
Thấy tôi đang khóc.
Và lần đầu tiên sau sáu ngày, nó tiến lại gần một người thay vì tránh xa.
Nó đặt đầu vào lòng tôi.
Và nó khóc.
Cả hai chúng tôi đều khóc.
Một khởi đầu mới
Sáng hôm sau, tôi mang thịt gà đến.
Món ăn yêu thích của Max.
Tôi ngồi trong chuồng của nó và đưa cho nó ăn.
Nó ăn.
Không nhiều.
Nhưng nó đã ăn.
Đó là bước đầu tiên.
Trong tuần tiếp theo, Max dần hồi phục.
Nó bắt đầu ăn uống.
Bắt đầu uống nước.
Bắt đầu nhận biết mọi người.
Nhưng đôi mắt buồn vẫn còn đó.
Tin tức cuối cùng về Danny
Tôi gọi điện đến tất cả các viện dưỡng lão trong khu vực.
Cuối cùng tôi cũng tìm thấy nơi Daniel Peterson đang ở.
Người y tá nói với tôi:
“Chúng tôi rất tiếc. Ông Peterson đã qua đời bốn ngày trước. Một cách thanh thản.”
“Ông ấy cứ hỏi về con chó của mình. Muốn biết liệu có ai tìm thấy nó không.”
“Chúng tôi nói rằng có.”
“Ông ấy mỉm cười và nói: Tốt.”
Đó là những lời cuối cùng của ông ấy.
Max về nhà
Tôi ngồi xuống bên cạnh Max.
“Danny đã ra đi rồi, con ạ.”
“Ông ấy không bỏ rơi con vì không yêu con.”
“Ông ấy bỏ rơi con vì yêu con quá nhiều.”
Max nhìn tôi bằng đôi mắt buồn ấy.
Và tôi đã đưa ra một quyết định.
“Con sẽ về nhà với ta.”
Hai năm sau
Tôi nhận nuôi Max ngày hôm đó.
Tôi mua cho nó một con gấu bông giống hệt con gấu mà Danny mô tả.
Max mang con gấu đó đi khắp nơi trong nhiều tháng.
Ngủ cùng nó.
Khóc vào nó.
Dần dần, vết thương lòng cũng lành lại.
Đã hai năm trôi qua.
Max vẫn có những khoảnh khắc buồn.
Nhưng giờ nó cũng:
- chơi đùa
- chạy nhảy
- yêu thương
Cuộc gặp gỡ cuối cùng
Tuần trước, tôi đưa Max đến thăm mộ của Danny.
Max ngửi bia mộ.
Nằm xuống bên cạnh.
Đặt đầu lên hai chân trước.
“Danny, nếu ông đang nghe thấy… Max vẫn ổn.”
“Nó được yêu thương. Nó an toàn.”
“Nó nhớ ông. Nhưng nó đang sống cuộc sống mà ông muốn dành cho nó.”
Max nhìn lên bầu trời.
Cái đuôi của nó vẫy một lần.
Rồi hai lần.
Như thể nó nghe thấy điều gì đó mà tôi không nghe thấy.
Lời nhắn cuối
Max chưa bao giờ là một con chó bị tổn thương.
Nó là một con chó đang đau buồn.
Có sự khác biệt.
Nó chỉ cần:
- ai đó hiểu nỗi đau của nó
- cho nó thời gian
- cho nó thấy rằng việc yêu thương trở lại là điều bình thường
Danny đã tặng tôi món quà tuyệt vời nhất khi giấu lá thư đó trong vòng cổ của Max.
Ông đã tặng Max cho tôi.
Và Max… đã cứu tôi khỏi nỗi đau của chính mình.
Chúng tôi đã cứu nhau.
Giống như Danny đã hy vọng.
Tìm hiểu về chúng tôi tại:
Fanpace: Dược phẩm 5 Phát
Website: https://5phat.vn
