Nelson Mandela (1918–2013) là nhà lãnh đạo vĩ đại của Nam Phi, biểu tượng toàn cầu của tự do, hòa giải và nhân quyền.
Ông là Tổng thống da màu đầu tiên của Nam Phi và là người đóng vai trò then chốt trong việc chấm dứt chế độ phân biệt chủng tộc Apartheid – một trong những hệ thống bất công khắc nghiệt nhất thế kỷ 20.
Nhưng trước khi được thế giới tôn vinh, Nelson Mandela từng là một tù nhân chính trị, bị giam cầm suốt 27 năm chỉ vì ông dám lên tiếng cho công bằng và phẩm giá con người.

Ngày nay, khi nhắc đến Nelson Mandela, người ta nghĩ đến một nhà lãnh đạo khoan dung, điềm tĩnh và đầy bản lĩnh.
Ít ai hình dung được rằng, phần lớn cuộc đời ông từng bị khóa lại sau song sắt.
Mandela bị kết án tù chung thân và đưa đến đảo Robben – nơi gió lạnh thổi quanh năm, phòng giam chỉ rộng vài mét vuông, sàn đá lạnh buốt, một tấm chiếu mỏng trải dưới đất.
Trong tù, ông bị tước quyền tự do, bị hạn chế liên lạc với gia đình, mỗi năm chỉ được nhận và gửi vài lá thư ngắn ngủi.
Cha mẹ qua đời khi ông còn trong tù, ông không được phép về chịu tang.
Điều kỳ lạ là: suốt 27 năm ấy, Mandela không để lòng mình bị nhấn chìm trong oán hận.
Ông từng nói rằng, nếu mang theo thù hận khi bước ra khỏi nhà tù, thì dù cửa có mở, ông vẫn là một người bị giam cầm.
Khi được trả tự do, Nelson Mandela không kêu gọi trả đũa, không cổ vũ chia rẽ.
Ông chọn hòa giải – chọn nói chuyện với chính những người từng coi ông là kẻ thù.
Khi trở thành Tổng thống, ông vẫn giữ lối sống giản dị, tự tay pha trà, tự dọn giường, và luôn đối xử với mọi người bằng sự tôn trọng như nhau.
Thành công của Nelson Mandela không được xây bằng quyền lực hay chiến thắng chính trị.
Nó được xây từ 27 năm học cách làm chủ bản thân trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Và có lẽ, tự do lớn nhất của một con người
không phải là được thả ra khỏi nhà tù,
mà là không để bóng tối chiếm lấy trái tim mình.
Nguyễn Hân sưu tầm
Tìm hiểu về chúng tôi tại:
Fanpace: Dược phẩm 5 Phát
Website: https://5phat.vn
