? Câu chuyện tuần này: “Bạn luôn ấu trĩ” ?
Một hành trình tuổi trẻ đầy ngây ngô, nơi tình yêu, tình bạn và sự trưởng thành đan xen, để lại những lựa chọn khiến người trong cuộc day dứt cả đời. Đây không chỉ là câu chuyện về tình yêu đơn phương, mà còn là bài học về dũng khí, sự trưởng thành và giá trị thật sự của hạnh phúc.
? Hãy cùng đọc và chiêm nghiệm: Có phải đôi khi, chính sự ấu trĩ đã khiến ta bỏ lỡ những điều quý giá nhất trong đời?

Thưa các độc giả, xin quý vị phán xét giúp tôi: một thằng con trai hai mươi lăm tuổi bị người con gái mình yêu từ chối chỉ vì cho rằng “Tôi ấu trĩ”.
Thúy Uyển là một cô gái không đẹp, không dịu dàng, cũng không khéo léo trong giao tiếp. Nhưng bù lại, cô thẳng thắn, phân tích vấn đề khoa học, rõ ràng, giải quyết nhanh gọn, hợp lý, nên cả lớp luôn ủng hộ cô lớp trưởng này.
Tôi thì trái ngược. Tính cả nể rất cao, nên ít khi dám phát biểu ý kiến. Thúy Uyển là con nhà giàu sống tại thành phố, trong khi tôi là đứa con trai mồ côi mẹ từ năm ba tuổi, sống chung với mẹ kế ở một làng ven sông thuộc tỉnh lỵ miền Tây, nên rất nhút nhát. Khổ nỗi, điểm thi đại học của tôi lại cao nhất lớp, nên cả lớp bầu làm lớp phó học tập. Lớp trưởng và lớp phó thường xuyên phải bàn bạc, phân công, giải quyết công việc chung, nên dần dần chúng tôi trở thành đôi bạn thân.
Thúy Uyển thân với cô thủ quỹ lớp tên Ngân. Ngân dịu dàng, cẩn thận từ chuyện tiền bạc đến cách chọn lựa lời lẽ, nên được tất cả bạn bè trong lớp yêu mến. Chúng tôi trở thành bộ ba rất ăn ý suốt bốn năm đại học.
Trong những ngày tháng cuối cùng thời sinh viên, tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho Thúy Uyển. Cô chính là một nửa bù đắp cho những khiếm khuyết của tôi. Tôi nghĩ đủ mọi cách để bày tỏ lòng mình.
May thay, trong chuyến về quê tháng sáu, đúng mùa sầu riêng. Tôi chọn một trái chín cây ngon nhất trong vườn để tặng cô ấy. Sau nhiều lần nắn nót, tôi viết được hai câu thơ con cóc:
“Vì ai, anh biết sầu riêng
Bao năm mơ ước se duyên cùng nàng”
Trong lòng đầy nôn nao, tôi xách trái sầu riêng đến nhà Thúy Uyển vào một buổi chiều đẹp trời. Người nhà mời tôi ngồi phòng khách chờ, vì cô còn bận dở việc dưới bếp.
Rảnh rỗi, tôi đưa tay lấy một quyển sách trên kệ xuống xem. Ngay trang đầu, tôi thấy một dòng chữ nắn nót thật đẹp:
“Nhờ Thúy Uyển đọc giúp anh quyển sách này, để sau này nuôi dạy con chúng ta thật tốt. – Trần Vĩnh Châu”
Phía dưới là nét chữ quen thuộc của Thúy Uyển:
“Anh an tâm, em sẽ là người mẹ thật tốt của con anh.”
Thì ra anh Châu – người bạn thân của anh Tùng, học trên tôi hai khóa và đã cùng ở trọ với tôi từ khi bước chân vào đại học – lại chính là người yêu của Thúy Uyển.
Tôi ngẩn ngơ nhìn ra khung cửa sổ. Những chùm hoa huỳnh anh nở vàng rực như đang trêu ngươi kẻ vừa lỡ một chuyến bay. Tại sao suốt bốn năm bên nhau mà tôi lại nhút nhát đến mức chỉ biết im lặng?
Đang loay hoay chưa biết tính sao thì Ngân đến. Dịu dàng, duyên dáng, Ngân nhỏ nhẹ nói:
– “Mấy ngày ôn thi, Ngân có làm khô mực để biếu Thúy Uyển và anh nè. Ngon lắm, chính tay Ngân ra làng chài mua và ướp đặc biệt đó. Ngân định rủ Thúy Uyển cùng đi đến nhà anh. May quá, tụi mình gặp nhau ở đây.”
Nghe Ngân nói, nhìn Ngân xinh tươi chẳng hề thua kém Thúy Uyển, và từ lâu tôi biết tình cảm mà Ngân dành cho mình. Bỗng dưng tôi “tỉnh ngộ”, nghĩ rằng: lỡ chuyến bay này thì đi chuyến bay khác thôi.
Tôi liền vội vàng nói:
– “Thì ra hai đứa mình có cùng kế hoạch giống nhau. Mình định tặng Ngân một trái sầu riêng, nhưng đi một mình thì ngại quá, nên mới tính rủ Thúy Uyển đi cùng.”
Thế là thay vì tỏ tình với Thúy Uyển, tôi chuyển hướng nhanh gọn sang Ngân. Và rồi chúng tôi trở thành một đôi tình nhân hạnh phúc.
Sau khi ra trường, ổn định công việc được hai năm và phụ giúp cho em gái vào đại học, chúng tôi quyết định cưới nhau.
Ba và dì tôi vượt mấy trăm cây số, từ Vĩnh Long ra Quảng Ngãi để hỏi vợ cho tôi. Nhưng trong lúc bàn bạc cưới xin, hai gia đình lại sinh ra mâu thuẫn.
Ba mẹ Ngân yêu cầu nhà trai phải làm hai lễ: một lễ hỏi với ít nhất 20 người họ hàng sang nhà gái, và trong ngày cưới phải tổ chức “rước dâu”, đưa khoảng 30 người thân bên nhà gái từ Quảng Ngãi về Vĩnh Long. Trong khi đó, vì điều kiện kinh tế khó khăn, ba và dì tôi chỉ muốn làm một lễ cưới đơn giản tại nhà gái.
Hai bên bàn bạc mãi không thống nhất, nguy cơ đám cưới tan vỡ. Tôi cố gắng thuyết phục Ngân, thì cô ấy nói…
“Đời con gái chỉ một lần cưới. Anh cố gắng đừng để gia đình em mất mặt, tội nghiệp em lắm. Sau khi cưới, em hứa sẽ làm việc hết sức, trả hiếu cho ba mẹ anh và phụ giúp anh nuôi mấy đứa em ăn học.”
Tôi quay sang thuyết phục ba và dì, nhưng họ biết lấy đâu ra tiền? Dì là người nắm quyền trong nhà. Tôi lại là con của người vợ trước, nên dì đâu chịu “hy sinh” gánh nợ để cưới vợ cho con chồng. Đang bối rối không biết xoay sở ra sao, tôi chợt nhớ đến Thúy Uyển. Chắc chắn cô ấy sẽ có cách.
Uyển luôn biết cách xử lý mọi tình huống. Sau khi ra trường, cô đã được một công ty Thụy Sĩ tuyển dụng nhờ vượt qua ba vòng phỏng vấn khắt khe với mức lương cao. Trong khi tụi tôi không giỏi tiếng Anh, rớt ngay từ vòng đầu.
Đúng như tôi nghĩ, khi nghe tôi trình bày, Uyển nói ngay:
“OK, tưởng việc gì khó. Tôi cho ông mượn một trăm triệu. Cho tôi số tài khoản, tôi chuyển liền. Số tiền này xem như tiền mừng cưới hai người bạn thân nhất của tôi. Nếu hai bạn ngại, thì sau này trả góp mỗi tháng năm triệu cũng được.”
Nhẹ cả người, tôi vội chạy ngay về phòng trọ. Nhưng chưa kịp báo tin cho anh Tùng, thì bất ngờ gặp anh Châu – người yêu của Thúy Uyển – cùng vợ sắp cưới của anh ấy, một Việt kiều Mỹ. Thì ra sau khi tốt nghiệp, Châu sang Mỹ học tiếp cao học, rồi quen và sống chung với cô gái này hơn một năm. Giờ họ tíu tít bàn chuyện tổ chức lễ cưới.
Tôi bàng hoàng. Thì ra, trong suốt hai năm qua, tôi quá vô tâm với Uyển. Tưởng cô ấy đang hạnh phúc bên người yêu đẹp trai, giỏi giang, giàu có. Nhưng không, tất cả chỉ là bề ngoài.
Tôi chạy như bay đến nhà Uyển. Cô mở cổng với nụ cười thật tươi:
– Sao? Còn chuyện gì rắc rối nữa vậy, ông bạn?
Nhìn nụ cười ấy, lòng tôi càng quặn thắt. Châu đã thay đổi, vậy mà Uyển vẫn âm thầm chịu đựng, chẳng hề than vãn. Tôi lặng im, còn Uyển thì giục:
– Nói đi bạn, đừng ngại gì hết. Hai mình là bạn thân bao năm qua mà.
Nghe chữ “bạn thân”, tim tôi càng nhói buốt. Tôi ấp úng:
– Tôi… tôi…
Uyển khẽ mỉm cười:
– Cứ thật lòng đi bạn, có gì khó nói đâu mà cứ ấp úng mãi?
Tôi nghẹn ngào:
– Tôi muốn gửi lại Uyển số tiền hôm trước. Tôi… tôi không yêu Ngân. Thật ra… tôi yêu Thúy Uyển. Yêu từ những ngày đầu bước chân vào giảng đường đại học…
Uyển lặng thinh. Tôi nhìn cô, run rẩy, rồi nói tiếp…
Ngày tôi định tỏ tình với Uyển… là ngày tôi đọc được những dòng chữ của anh Châu và Thúy Uyển viết trên một cuốn sách dạy con.
Uyển ngắt lời:
– Đó là buổi chiều anh đến tặng cho Ngân trái sầu riêng?
– Không phải. Tôi định đem đến tặng Thúy Uyển, nhưng… thấy… thấy mình là người thứ ba… buồn và thất vọng nên tôi thôi. Bây giờ anh Châu sắp lấy vợ…
Uyển cười, nụ cười nửa mỉa mai, nửa cay đắng. Cô nói:
– Bạn muôn đời vẫn ấu trĩ. Trưởng thành lên một chút nào. Bạn không thể mượn Ngân thay tôi để lấp nỗi cô đơn khi không được tôi yêu. Cũng giống như hoàn cảnh của tôi bây giờ vậy. Tôi không thể dùng bạn để lấp nỗi cô đơn của mình khi Châu quay lưng. Châu không yêu tôi, nhưng tôi vẫn yêu anh ấy, vì anh ấy biết mình cần gì. Anh muốn đi học và định cư ở Mỹ thì việc anh kết hôn với một Việt kiều Mỹ là đương nhiên. Có lẽ Châu cũng yêu tôi, nhưng tình yêu của anh ấy dành cho tôi chưa đủ mạnh, chưa đủ lớn để anh có thể vượt qua tham vọng của mình.
– Hay là Uyển ngại vì Ngân là bạn thân?
– Bạn lại ấu trĩ nữa rồi. Bạn thừa hiểu tình yêu mạnh hơn tình bạn, và tình yêu là thứ không thể cưỡng cầu. Nếu tôi thật sự yêu bạn, đương nhiên tôi sẽ lấy bạn làm chồng. Nếu Ngân đủ trưởng thành, nó sẽ hiểu ra và không trách hờn chúng ta, vì hôn nhân không có tình yêu sẽ làm cho cả chồng cả vợ cảm thấy cô đơn suốt đời, dù cho họ vẫn sống bên nhau vì trách nhiệm. Người đời gọi hoàn cảnh này là “đồng sàng dị mộng” đó, anh biết chưa?
– Tôi vẫn chưa hiểu.
– Tóm tắt như thế này nhé: tôi không yêu anh và sẽ không lấy anh làm chồng, dù anh có cưới Ngân làm vợ hay không.
Nói xong, Thúy Uyển đứng dậy, đi thẳng lên lầu, bỏ tôi ngồi ngẩn ngơ một mình trong phòng khách.
TG: Nguyễn Ngọc Yến
Nguyễn Hân sưu tầm
Tìm hiểu về chúng tôi tại:
Fanpace: Dược phẩm 5 Phát
Website: https://5phat.vn
