Đây là một câu chuyện rất đời, rất thật – bắt đầu từ một cuốc xe vội vã giữa buổi chiều bận rộn, và kết thúc bằng một khoảng lặng khiến người ta phải dừng lại để nghĩ về yêu thương. Giữa những lo toan cơm áo, vẫn có những con người sống tử tế, chung thủy và bền bỉ theo cách lặng thầm nhất. Câu chuyện này không nhằm lấy nước mắt, chỉ mong nhắc chúng ta tin rằng: ngoài kia, lòng tốt và tình nghĩa vẫn đang âm thầm tồn tại.

Chiều nay có việc phải đi gấp, mà xe thì chồng đã đi mất. Gọi taxi mãi không được, tôi nhờ nhân viên đặt giúp một chuyến xe ôm.
Cậu xe đến đón, tôi vừa lên xe vừa nói:
“Chị có việc gấp lắm, em đi nhanh giúp chị nhé. Nhưng nhớ đi cẩn thận, đừng chạy ẩu.”
Cậu đáp ngay:
“Vâng chị yên tâm.”
Đến ngã tư chờ đèn đỏ, đối diện là một shop quần áo nữ. Tôi thấy cậu cứ nhìn chằm chằm vào đó. Đèn xanh rồi mà xe vẫn chưa nhúc nhích, tôi phải nhắc:
“Đèn xanh rồi, đi đi em.”
Cậu giật mình chạy tiếp. Đi được một đoạn, cậu hỏi:
“Chị ơi, mấy cái váy nữ trong shop quần áo thường đắt không chị?”
“Tùy em ạ, giá nào cũng có.”
“Thế nếu em muốn mua một cái xịn xịn thì khoảng năm trăm nghìn có được không chị?”
“Cũng được rồi.”
“Chị có biết shop nào bán không, chỉ em với?”
“Em mua tặng bạn gái à?”
“Không, em mua tặng vợ. Sắp đến sinh nhật vợ em.”
Tôi bảo:
“Tốt nhất hôm nào sinh nhật, em chở vợ đi chọn váy, thử cho dễ. Mua về rộng hay chật người ta không cho đổi đâu.”
Cậu chậm lại:
“Vợ em không ở đây chị ạ. Vợ em ở quê… mà vợ em cũng không đi lại được, vì bị liệt.”
Tôi hỏi:
“Vợ em bị lâu chưa?”
“Cũng mấy năm rồi. Vợ em bị bệnh teo cơ, chữa mãi không khỏi. Cơ cứ teo dần. Sau khi sinh con được một năm thì liệt hẳn.”
“Khổ thế… Giờ vợ với con ở quê à? Con mấy tuổi rồi?”
“Con em ba tuổi, ngoan lắm.”
“Hai mẹ con chăm nhau kiểu gì?”
“Vợ em vẫn làm việc được, chỉ không đi lại được nên ngồi xe lăn.”
“Thế ông bà nội ngoại có giúp được gì không?”
“Có ông bà ngoại ở gần, thỉnh thoảng qua giúp. Còn bố mẹ em… từ em lâu rồi.”
“Sao lại từ?”
“Hồi nghe tin vợ em bị bệnh, bố mẹ em bắt em bỏ vợ. Em không nghe, nên bố mẹ từ mặt em từ đó.”
Tôi buột miệng:
“Sao bố mẹ em lại làm được vậy?”
Cậu thở nhẹ:
“Tính mỗi người mỗi khác chị ạ. Hồi đầu bọn em ở chung, mẹ em hay chửi vợ em. Nên vợ chồng em ra ở riêng. Từ đó bố mẹ em cũng chẳng quan tâm bọn em sống chết thế nào. Nhưng em nghĩ, bố mẹ vẫn là bố mẹ mình. Sau này bố mẹ già, em vẫn về chăm. Còn bây giờ mà bỏ vợ con lúc vợ ốm đau thế này thì em thành người bất nhân, bất nghĩa.”
Tôi nói thật lòng:
“Em đúng là hiếm lắm. Vợ em tốt số…”
Cậu lắc đầu:
“Vợ em lấy em mới khổ. Giá như em giàu hơn, giỏi hơn, kiếm được nhiều tiền hơn thì vợ em đã không khổ thế. Em chỉ muốn bù đắp cho vợ, mà kiếp làm thuê nên cũng không có hơn. Mỗi tháng tiết kiệm gửi về được vài triệu. Tháng này gần sinh nhật vợ, nên em cố chạy thêm để mua cho vợ cái váy. Con gái ai cũng thích mặc đẹp mà chị. Vợ em giờ chỉ liệt thôi, chứ mặt vẫn xinh, da trắng.”
Tôi hỏi:
“Em yêu vợ em lắm nhỉ?”
Cậu cười hiền:
“Em không biết có gọi là yêu không, mà em thương vợ em chị ạ.”
Xuống xe, tôi rút ví đưa cậu 400 nghìn:
“Chị góp với em mua váy cho vợ nhé. Em thêm tiền của em vào cho có ý nghĩa.”
Cậu trợn tròn mắt, gãi tai gãi đầu nhất quyết không nhận. Tôi bảo:
“Cứ nhận đi, thời buổi này kiếm được người như em khó lắm. Chị quý.”
Cuối cùng cậu bẽn lẽn cầm tờ 200 nghìn:
“Chị cho thì em xin chị 200 thôi. Tiền xe của chị hết 40 nghìn, em xin số còn lại. Em không dám xin nhiều hơn.”
Rồi cậu nói:
“Vợ chồng em tuy vất vả nhưng vẫn đủ sống chị ạ. Em chào chị, em đi đây.”
Cậu chạy xe khuất dần.
Tôi đứng đó, lòng nhẹ hẳn.
Một buổi chiều đầu óc căng thẳng vì tranh đấu, tiền bạc, quyền lợi…
Hóa ra ngoài kia vẫn còn rất nhiều điều tử tế.
Ông trời không lấy đi của ai tất cả bao giờ.
Vợ của cậu xe ôm có thể là người đàn bà bất hạnh,
nhưng ông trời bù đắp cho cô ấy một người đàn ông, một người chồng như vậy…
thì suy cho cùng, cũng không uổng công một kiếp đàn bà.
Nguyễn Hân sưu tầm
Tìm hiểu về chúng tôi tại:
Fanpace: Dược phẩm 5 Phát
Website: https://5phat.vn
