Có những bình yên mà ta từng khao khát, nhưng chỉ khi chạm vào mới biết đó không phải hạnh phúc.
Câu chuyện này là lời thì thầm của một người phụ nữ sau khi rời khỏi cuộc hôn nhân đầy mệt mỏi — để rồi nhận ra sự tĩnh lặng một mình đôi khi còn đau hơn cả những ngày cãi vã.
Một lát cắt nhẹ nhàng nhưng thấm, dành cho những ai từng đánh đổi… rồi chợt thấy lòng trống hoác.

Căn nhà nhỏ nằm cuối con phố vắng.
Buổi sáng, nắng chiếu qua rèm, gió khẽ thổi, tiếng chim ríu rít trên mái tôn.
Mọi thứ bình yên đến mức… không còn gì để mong.

Em pha một tách trà, mở cửa sổ, nhìn ra khu vườn với vài chậu hoa nhỏ.
Cuộc sống ngày xưa em từng ao ước:
Không cãi vã, không ồn ào, không áp lực.
Nhưng chẳng ai nói cho em biết: bình yên đôi khi lại là một dạng cô đơn.

Ngày còn trẻ, em sống cùng anh trong căn hộ nhỏ giữa thành phố.
Hai người đều bận rộn — sáng đi, tối về trễ.
Có những hôm vừa nấu cơm vừa khóc, vì mệt, vì tủi, vì câu nói của anh:
Sao chuyện gì em cũng làm quá lên vậy?

Cãi nhau nhiều đến mức em thấy ngột ngạt.
Em đã từng ước, giá mà có một nơi thật yên tĩnh, không ai la, không ai trách.
Chỉ có mình em và một khoảng trời riêng.

Rồi ngày đó đến thật.

Khi em thu dọn đồ, anh chỉ hỏi:
Chắc chắn rồi hả?
Ừ.
Vậy chúc em bình yên.

Anh nói nhẹ nhàng, mà em nghe như đứt một sợi gì đó trong lòng.

Thời gian đầu sống một mình, em thấy nhẹ nhõm lắm.
Không còn phải đợi ai về ăn cơm, không còn tranh luận chuyện lặt vặt,
không còn những lần khóc lén trong nhà tắm.
Em dậy sớm, tập yoga, nấu ăn, đọc sách, ngắm hoàng hôn —
cuộc sống như trong mơ, đúng kiểu “bình yên” mà em từng muốn.

Nhưng lạ là, càng yên, em càng trống.

Không ai hỏi “Ăn chưa?
Không ai than “Mệt quá.
Không ai để em nấu thừa một phần cơm rồi trách yêu:
Anh lại để nguội nữa rồi.

Căn nhà im đến mức, tiếng muỗng chạm vào chén cũng vang dài.

Một hôm, bạn cũ mời em đi ăn tối.
Ngồi giữa quán đông người, bạn nói:
Nhìn mày giờ thanh thản quá ha. Chắc sướng lắm?

Em cười, nhấp ngụm nước:
Ừ… sướng chứ.
Nhưng trong mắt em, ánh đèn lại phản chiếu một khoảng buồn.

Trên bàn bên cạnh là cặp vợ chồng trẻ đang cãi nhau nhỏ nhẹ.
Người chồng bực bội:
Anh nói rồi, đừng mua cái đó nữa mà.
Người vợ phụng phịu, xắn tay áo, miệng lẩm bẩm.

Thấy vậy, bạn em bảo:
Thấy chưa, có chồng khổ lắm.
Còn em chỉ nhìn họ, rồi khẽ nói:
Ừ… nhưng ít ra họ vẫn nói chuyện với nhau.

Đêm về, em nằm trong căn phòng tối, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc.
Điện thoại sáng lên — tấm ảnh anh đi công tác xa.
Anh trông ổn, cười thoải mái, ánh mắt bình thản.
Em không còn quyền để hỏi: “Anh gầy quá rồi.
Chỉ lặng im vuốt màn hình, rồi khóa máy.

Giữa màn đêm, em tự thì thầm:
Em từng muốn cuộc sống bình yên…
Giờ bình yên rồi, mà sao không vui.

Một chiều đi chợ về, em gặp chị hàng xóm dắt con đi học.
Đứa nhỏ quay lại vẫy tay — nụ cười hồn nhiên khiến tim em nhói.
Tối đó, em nấu canh chua, vô thức múc thêm một chén nữa.
Rồi ngồi nhìn nó nguội dần mà không nỡ đổ.

Em nhận ra, con người thật lạ —
luôn muốn rời đi để tìm yên ổn,
rồi khi yên ổn lại thèm tiếng người.

Em không hối hận.
Chỉ… tiếc.
Tiếc những lần chọn im lặng thay vì nói,
chọn buông thay vì thử một lần ôm lại.

Một tối mưa, em mở lại tin nhắn cũ:
Em ăn cơm chưa?
Anh về muộn, đừng chờ.
Anh mua bánh em thích nè.

Những dòng chữ từng khiến em thấy phiền,
giờ lại khiến mắt cay.

Có thể anh đã quên.
Nhưng em thì chưa.

Chưa quên bữa cơm hai đứa ăn trên sàn.
Chưa quên tiếng anh hát sai lời.
Chưa quên lần anh nắm tay em và nói:
Sau này, dù có mệt, đừng rời đi nhé.

Giờ đây, em sống giữa bình yên —
nhưng là thứ bình yên không có tiếng cười.
Không ai đợi, không ai để giận, cũng không ai để tha thứ.
Chỉ còn em — với quá nhiều câu “giá như”
mà chẳng còn ai nghe.

Em rót thêm tách trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời bắt đầu đổ mưa.
Những hạt mưa rơi xuống mái ngói nghe như lời thủ thỉ:

“Có những bình yên… không đáng đổi bằng đánh mất.”

Nguyễn Hân sưu tầm 

Tìm hiểu về chúng tôi tại:
Fanpace: Dược phẩm 5 Phát
Website: https://5phat.vn

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.