Có những lựa chọn trong đời không sai… nhưng lại không được chấp nhận. Một người phụ nữ sau nửa đời sóng gió, khi con cái đã trưởng thành, khi trách nhiệm đã tròn vẹn… chỉ muốn chọn một cuộc sống nhẹ nhàng cho riêng mình. Nhưng điều khó nhất, không phải là quyết định. Mà là đối diện với ánh nhìn của người khác.


Nàng là một người đàn bà xinh đẹp, giỏi giang và phúc hậu.
Con trai, con gái đều đã trưởng thành, tự lo cho cuộc sống của mình một cách đầy đủ.

Chồng nàng nghỉ hưu được một, hai năm thì mắc trọng bệnh.
Dù vợ chồng không thật sự hợp nhau, nàng vẫn chăm sóc ông chu đáo, trọn tình trọn nghĩa.

Rồi chồng nàng qua đời…

Nàng dần nguôi ngoai.
Thay vì về ở với con trai hay con gái, nàng chọn ở lại một mình trong căn nhà cũ.

Nàng đi du lịch, gặp gỡ bạn bè, uống cà phê, thỉnh thoảng lướt Facebook…
Cuộc sống bình lặng nhưng không buồn tẻ.

Một thời gian sau, nàng kết bạn với một người đàn ông cùng tuổi –
nghe đâu là bạn học cũ, người từng thầm yêu nàng từ rất lâu về trước.
Ông cũng lỡ dở chuyện riêng, vì lý do nào đó không ai rõ.


Những lời khuyên của con cái

Các con nàng đều là những người hiểu chuyện, thương mẹ.

Người con thứ nhất nói:

“Mẹ suy nghĩ kỹ nhé. Chúng con chỉ sợ mẹ khổ thôi.
Đàn ông tuổi này dễ đau ốm hơn phụ nữ.
Mẹ đã vất vả chăm bố một thời gian dài rồi…
Con sợ chưa được bao lâu vui vẻ, bác ấy lại bệnh thì sao?”

Người con thứ hai nói:

“Mẹ đang sống thoải mái, kinh tế độc lập, chúng con cũng đã trưởng thành.
Nếu mẹ thấy cô đơn thì về ở với chúng con.
Gia đình mình vẫn có thể đi du lịch, nghỉ dưỡng như ai.
Nhà có người giúp việc, mẹ chỉ cần vui chơi cùng các cháu thôi.
Con chỉ sợ mẹ lại phải chăm sóc người khác rồi lại khổ…”


Những điều không ai hiểu

Nàng hiểu tấm lòng của các con.

Nhưng nàng đã từng sống cùng chúng một thời gian…

Đêm đến, 12 giờ vẫn còn sáng đèn.
Mỗi người một chiếc điện thoại, một thế giới riêng.

Các cháu thì học hoặc ôm iPad, ít khi rời mắt khỏi màn hình.
Nàng mua sách, mua truyện, mong chúng đọc…
Nhưng có những cuốn sách, một năm sau vẫn còn nguyên trang chưa rọc.

Đi du lịch cùng con cháu ư?

Nàng đã thử.

Nhưng sở thích của họ khác nhau.

Con cháu thích phố xá đông đúc, khu vui chơi náo nhiệt, resort sang trọng.
Còn nàng lại thích những nơi hoang sơ, suối khe, núi rừng, không khí trong lành, ít người…
Nơi có thể ngồi yên, trò chuyện khe khẽ.

Mỗi chuyến đi, nàng lại trở thành một “ô sin tự nguyện”.
Nhưng còn mệt hơn, vì luôn nơm nớp lo cháu té ngã, lạc mất…


Lựa chọn của một người đàn bà

Rồi nàng chọn bầu bạn với người đàn ông kia.

Một người hiểu nàng.
Một người có cùng nhịp sống.

Họ cùng thích uống trà xanh trong ấm tích Bát Tràng,
thích bát canh cua nấu với hoa thiên lý,
thích rau muống luộc chấm tương hay nước cáy vắt chanh.

Những điều nhỏ bé…
nhưng là cả một sự đồng điệu.

Sâu thẳm trong lòng, nàng hiểu:

Nếu được sống những ngày tháng hợp ý, hợp tình, có người sẻ chia…
thì có thể sống khỏe mạnh, thanh thản đến cuối đời.

Còn nếu không…
nàng xem đó là duyên phận.

Và nàng đã quyết định.

Nàng nói với các con:

“Bác ấy là người tốt, đàng hoàng và biết thương mẹ.
Chúng ta hiểu nhau từ rất lâu rồi.
Các con có thể chưa hiểu hết,
nhưng hãy tôn trọng lựa chọn của mẹ.”


Áp lực từ người đời

Nhưng người ngoài mới là điều khiến nàng mệt mỏi.

Họ hàng bên chồng cũ nói:

“Cô phải sống vì con chứ.
Chúng đã trưởng thành rồi.
Em tôi mất sớm để lại cơ ngơi như vậy…
Giờ cô định trao hết cho người khác sao?”

Người khác thì chép miệng:

“Ôi trời, sao dại thế.
Không vui với con cháu, lại đi gánh thêm một người đàn ông?”

Có người còn cay nghiệt hơn:

“Chắc vẫn còn đòi hỏi như Từ Hy Thái Hậu…”


Và câu hỏi còn lại…

Còn bạn…
bạn nghĩ sao?


Lời kết

Nàng đã đi qua đủ thăng trầm.
Đủ hiểu cuộc đời.
Đủ bản lĩnh để sống với lựa chọn của riêng mình.

Không hổ thẹn.
Không xin phép.
Chỉ mong được tôn trọng.

Đôi khi, điều khó nhất không phải là sống đúng…
mà là sống đúng với mình, giữa vô vàn ý kiến của người khác.


Minh Thuy (10/2020)

Nguyễn Hân sưu tầm 

Tìm hiểu về chúng tôi tại:
Fanpace: Dược phẩm 5 Phát
Website: https://5phat.vn



Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.